Spikdi
B10:45
B10:45
I used to scroll through other people's lives.
Tôi từng lướt qua cuộc sống của người khác.
Everyone had better jobs, bigger houses, fancier food.
Ai cũng có công việc tốt hơn, nhà to hơn, đồ ăn sang hơn.
I felt small, like I was falling behind.
Tôi cảm thấy nhỏ bé, như mình đang tụt lại phía sau.
One evening, I sat on my balcony with a bowl of noodles.
Một buổi tối, tôi ngồi ngoài ban công với bát mì.
The soup was warm and the steam felt like a hug.
Nước súp ấm và hơi nóng như một cái ôm.
I looked at the stars and realized I had everything I needed.
Tôi nhìn lên những ngôi sao và nhận ra mình có đủ mọi thứ.
That simple meal was mine, and it was enough.
Bữa ăn đơn giản ấy là của tôi, và thế là đủ.
I stopped comparing and started tasting my own life.
Tôi ngừng so sánh và bắt đầu nếm trải cuộc sống của mình.
Envy lost its power that night.
Sự ghen tị mất đi sức mạnh vào đêm đó.
I learned that my path is just right for me.
Tôi học được rằng con đường của mình là vừa vặn.
Now I enjoy what I have, not what others have.
Giờ tôi tận hưởng những gì mình có, chứ không phải của người khác.
And the world feels wider and kinder.
Và thế giới trở nên rộng lớn và tử tế hơn.
The Day I Saw My Own Plate
by @hailearns