B10:40
I used to check everyone's progress like a scoreboard.
Tôi từng hay xem tiến độ của người khác như bảng điểm.
Their wins felt like my losses somehow.
Thành công của họ bỗng nhiên giống như thất bại của tôi.
Last Tuesday I saw a friend's travel photos.
Thứ Ba tuần trước tôi thấy ảnh du lịch của một người bạn.
That old twist in my stomach came back.
Cảm giác quen thuộc lại trào dâng trong bụng tôi.
Then I noticed my own hands typing this note.
Rồi tôi nhìn thấy bàn tay mình đang ghi chép.
They were writing about my own small steps.
Chúng đang viết về những bước nhỏ của chính tôi.
Nobody else walks my path. That is the truth.
Không ai khác đi con đường của tôi. Đó là sự thật.
I put down my phone and looked out the window.
Tôi đặt điện thoại xuống và nhìn ra cửa sổ.
The sky was grey but I felt lighter.
Bầu trời xám xịt nhưng tôi thấy nhẹ nhõm hơn.
Comparison drains energy. I choose to save mine.
So sánh làm cạn kiệt năng lượng. Tôi chọn giữ lại.
Now I just look forward, not sideways.
Bây giờ tôi chỉ nhìn về phía trước, không sang hai bên.
That feels like a quiet victory every day.
Điều đó giống như một chiến thắng lặng lẽ mỗi ngày.
The day I stopped looking sideways
by @maisays